Kanji Version 13
logo

  

  

家 gia  →Tra cách viết của 家 trên Jisho↗

Kanji thường dụng Nhật Bản (Bảng 2136 chữ năm 2010)
Số nét: 10 nét - Bộ thủ: 宀 (3 nét) - Cách đọc: カ、ケ、いえ、や
Ý nghĩa:
nhà, house

, gia [Chinese font]   →Tra cách viết của 家 trên Jisho↗

Từ điển hán tự
Số nét: 10 nét - Bộ thủ: 宀
Ý nghĩa:

phồn & giản thể

Từ điển trích dẫn
1. (Động) Ở, cư trú. ◎Như: “thiếp gia Hà Dương” (Văn tuyển, Biệt phú , ) thiếp ở Hà Dương.
2. (Danh) Nhà (chỗ ở). ◎Như: “hồi gia” trở về nhà.
3. (Danh) Chỉ quốc gia. ◇Trương Hành : “Thả Cao kí thụ kiến gia” (Đông Kinh phú ) Cao Tổ thụ mệnh trời kiến lập quốc gia.
4. (Danh) Triều đình, triều đại. ◎Như: “Hán gia” (triều đình) nhà Hán.
5. (Danh) Chỉ vợ hoặc chồng. ◇Hồng Lâu Mộng : “Hoàn hữu Trương Tài gia đích, Chu Thụy gia đích bồi trước” , (Đệ tam thập cửu hồi) Lại có cả vợ Trương Tài, vợ Chu Thụy tiếp đãi.
6. (Danh) Trường phái, lưu phái. ◎Như: “nho gia” nhà nho, “đạo gia” nhà theo phái đạo Lão, “bách gia tranh minh” trăm nhà đua tiếng.
7. (Danh) Người chuyên môn. ◎Như: “văn học gia” nhà văn học, “chính trị gia” nhà chính trị, “khoa học gia” nhà khoa học.
8. (Danh) Người (làm nghề). ◎Như: “nông gia” nhà làm ruộng, “thương gia” nhà buôn.
9. (Danh) Tiếng tự xưng hoặc xưng gọi người khác. ◎Như: “tự gia” tôi đây, “cô nương gia” cô nương nhà, “tiểu hài tử gia” chú bé nhà.
10. (Danh) Khu vực, đất đai, ấp phong cho bực đại phu cai trị thời xưa. ◇Luận Ngữ : “Khâu dã văn hữu quốc hữu gia giả, bất hoạn quả nhi hoạn bất quân, bất hoạn bần nhi hoạn bất an” , , , (Quý thị ) Khâu này nghe nói người có nước có ấp (tức ấp phong của các đại phu), không lo ít mà lo (sự phân chia) không đều, không lo nghèo mà lo (xã tắc) không yên.
11. (Danh) Lượng từ: gia đình, cửa tiệm, xí nghiệp. ◎Như: “lưỡng gia lữ quán” hai khách sạn, “kỉ gia công xưởng” vài nhà máy.
12. (Danh) Tục đối với người ngoài, tự xưng bậc tôn trưởng của mình là “gia”. ◎Như: “gia phụ” cha tôi, “gia huynh” anh tôi.
13. (Danh) Họ “Gia”.
14. (Tính) Thuộc về một nhà. ◎Như: “gia trưởng” người chủ nhà, “gia nhân” người nhà, “gia sự” việc nhà, “gia sản” của cải nhà, “gia nghiệp” nghiệp nhà.
15. (Tính) Nuôi ở trong nhà (cầm thú). ◎Như: “gia cầm” chim nuôi trong nhà, “gia súc” muông nuôi trong nhà.
16. (Trợ) Đặt giữa câu, tương đương như “địa” , “đích” . ◇Tây du kí 西: “Đại oản gia khoan hoài sướng ẩm” (Đệ ngũ thập nhất hồi) Rót từng bát lớn uống (một cách) tha hồ thỏa thích.
17. Một âm là “cô”. (Danh) Cũng như chữ “cô” . “Thái cô” tiếng gọi tôn trọng dành cho phụ nữ. ◎Như: “Ban Chiêu” vợ “Tào Thế Húc” đời nhà Hán, vì có đức hạnh lại học giỏi, được cử vào dạy vợ con vua nên gọi là “Tào Thái cô” .
Từ điển Thiều Chửu
① Ở.
② Chỗ ở (nhà).
③ Vợ gọi chồng là gia , cũng như chồng gọi vợ là thất .
④ Ở trong một cửa gọi là một nhà, như gia trưởng người chủ nhà, gia nhân người nhà, v.v.
④ Có cái học vấn giỏi riêng về một môn gọi là gia. Như văn học gia , nhà văn học, chính trị gia nhà chính trị, v.v.
⑤ Tự xưng người tôn trưởng của nhà mình cũng gọi là gia, như gia phụ cha tôi, gia huynh anh tôi, v.v.
⑥ Giống gì nuôi ở trong nhà cũng gọi là gia. Như gia cầm giống chim nuôi trong nhà, gia súc giống muông nuôi trong nhà.
⑦ Một âm là cô, cũng như chữ cô . Thái cô tiếng gọi quan trọng của con gái. Như Ban Chiêu vợ Tào Thế Húc đời nhà Hán, vì có đức hạnh lại có học giỏi, được cử vào dạy vợ con vua nên gọi là Tào thái cô .
Từ điển Nguyễn Quốc Hùng
Như chữ Cô — Tiếng gọi quan trọng của con gái.
Từ ghép
a cô

gia
phồn & giản thể

Từ điển phổ thông
1. nhà
2. tiếng vợ gọi chồng
Từ điển trích dẫn
1. (Động) Ở, cư trú. ◎Như: “thiếp gia Hà Dương” (Văn tuyển, Biệt phú , ) thiếp ở Hà Dương.
2. (Danh) Nhà (chỗ ở). ◎Như: “hồi gia” trở về nhà.
3. (Danh) Chỉ quốc gia. ◇Trương Hành : “Thả Cao kí thụ kiến gia” (Đông Kinh phú ) Cao Tổ thụ mệnh trời kiến lập quốc gia.
4. (Danh) Triều đình, triều đại. ◎Như: “Hán gia” (triều đình) nhà Hán.
5. (Danh) Chỉ vợ hoặc chồng. ◇Hồng Lâu Mộng : “Hoàn hữu Trương Tài gia đích, Chu Thụy gia đích bồi trước” , (Đệ tam thập cửu hồi) Lại có cả vợ Trương Tài, vợ Chu Thụy tiếp đãi.
6. (Danh) Trường phái, lưu phái. ◎Như: “nho gia” nhà nho, “đạo gia” nhà theo phái đạo Lão, “bách gia tranh minh” trăm nhà đua tiếng.
7. (Danh) Người chuyên môn. ◎Như: “văn học gia” nhà văn học, “chính trị gia” nhà chính trị, “khoa học gia” nhà khoa học.
8. (Danh) Người (làm nghề). ◎Như: “nông gia” nhà làm ruộng, “thương gia” nhà buôn.
9. (Danh) Tiếng tự xưng hoặc xưng gọi người khác. ◎Như: “tự gia” tôi đây, “cô nương gia” cô nương nhà, “tiểu hài tử gia” chú bé nhà.
10. (Danh) Khu vực, đất đai, ấp phong cho bực đại phu cai trị thời xưa. ◇Luận Ngữ : “Khâu dã văn hữu quốc hữu gia giả, bất hoạn quả nhi hoạn bất quân, bất hoạn bần nhi hoạn bất an” , , , (Quý thị ) Khâu này nghe nói người có nước có ấp (tức ấp phong của các đại phu), không lo ít mà lo (sự phân chia) không đều, không lo nghèo mà lo (xã tắc) không yên.
11. (Danh) Lượng từ: gia đình, cửa tiệm, xí nghiệp. ◎Như: “lưỡng gia lữ quán” hai khách sạn, “kỉ gia công xưởng” vài nhà máy.
12. (Danh) Tục đối với người ngoài, tự xưng bậc tôn trưởng của mình là “gia”. ◎Như: “gia phụ” cha tôi, “gia huynh” anh tôi.
13. (Danh) Họ “Gia”.
14. (Tính) Thuộc về một nhà. ◎Như: “gia trưởng” người chủ nhà, “gia nhân” người nhà, “gia sự” việc nhà, “gia sản” của cải nhà, “gia nghiệp” nghiệp nhà.
15. (Tính) Nuôi ở trong nhà (cầm thú). ◎Như: “gia cầm” chim nuôi trong nhà, “gia súc” muông nuôi trong nhà.
16. (Trợ) Đặt giữa câu, tương đương như “địa” , “đích” . ◇Tây du kí 西: “Đại oản gia khoan hoài sướng ẩm” (Đệ ngũ thập nhất hồi) Rót từng bát lớn uống (một cách) tha hồ thỏa thích.
17. Một âm là “cô”. (Danh) Cũng như chữ “cô” . “Thái cô” tiếng gọi tôn trọng dành cho phụ nữ. ◎Như: “Ban Chiêu” vợ “Tào Thế Húc” đời nhà Hán, vì có đức hạnh lại học giỏi, được cử vào dạy vợ con vua nên gọi là “Tào Thái cô” .
Từ điển Thiều Chửu
① Ở.
② Chỗ ở (nhà).
③ Vợ gọi chồng là gia , cũng như chồng gọi vợ là thất .
④ Ở trong một cửa gọi là một nhà, như gia trưởng người chủ nhà, gia nhân người nhà, v.v.
④ Có cái học vấn giỏi riêng về một môn gọi là gia. Như văn học gia , nhà văn học, chính trị gia nhà chính trị, v.v.
⑤ Tự xưng người tôn trưởng của nhà mình cũng gọi là gia, như gia phụ cha tôi, gia huynh anh tôi, v.v.
⑥ Giống gì nuôi ở trong nhà cũng gọi là gia. Như gia cầm giống chim nuôi trong nhà, gia súc giống muông nuôi trong nhà.
⑦ Một âm là cô, cũng như chữ cô . Thái cô tiếng gọi quan trọng của con gái. Như Ban Chiêu vợ Tào Thế Húc đời nhà Hán, vì có đức hạnh lại có học giỏi, được cử vào dạy vợ con vua nên gọi là Tào thái cô .
Từ điển Trần Văn Chánh
① (khn) Cánh, bọn, lũ... (tiếng đệm): Cánh con gái; Lũ trẻ;
② Vợ, chị... (tiếng đệm): Vợ anh Ba, chị Ba. Xem [jie].
Từ điển Trần Văn Chánh
① Nhà: Nhà tôi ở Bạc Liêu; Về nhà;
② Gia đình, nhà: Gia đình tôi có năm người; Nhà họ Trương và nhà họ Vương có họ hàng với nhau;
③ Nuôi trong nhà: Giống chim nuôi trong nhà;
④ Tiếng xưng người nhà mình đối với người khác: Ông cụ nhà tôi, cha tôi; Anh tôi; Em gái tôi;
⑤ Nhà..., sĩ, học phái: Nhà khoa học; Hoạ sĩ; Trăm nhà đua tiếng; Chư tử mười nhà, khả quan chỉ có chín nhà (Hán thư);
⑥ (văn) Chỗ khanh đại phu cai trị: Các đại phu đều giàu có, chính quyền sẽ chuyển về tay họ;
⑦ (loại) Chỉ gia đình hoặc xí nghiệp: Hai khách sạn; Vài nhà máy;
⑧ [Jia] (Họ) Gia.
Từ điển Trần Văn Chánh
Như [jie] nghĩa
②. Xem [jia], [jia].
Từ điển Nguyễn Quốc Hùng
Ngôi nhà ở — Mọi người trong nhà. Chẳng hạn Gia đình — Tiếng chỉ người thân trong nhà mình. Chẳng hạn Gia huynh ( anh của tôi ) — Tiếng người vợ gọi chồng. Chỉ người chồng. Chẳng hạn Gia thất ( vợ chồng ) — Tiếng chỉ bậc học giả, có học thuyết riêng — Tiếng trợ từ cuối câu — Một âm là Cô. Xem Cô.
Từ ghép
an gia • âm dương gia • âm nhạc gia • ân gia • bà gia • bách gia • bạch thủ thành gia • bàn gia • bang gia • bát đại gia • bị gia • binh gia • cha gia • chính trị gia • chuyên gia • chuyên gia • cơ trữ nhất gia • cư gia • cử gia • cương gia • cừu gia • danh gia • đại gia • đạo gia • đầu gia • đông nam á quốc gia liên minh • đông nam á quốc gia liên minh • đương gia • gia biến • gia bộc • gia cảnh • gia cáp 鴿 • gia cáp • gia cầm • gia câu • gia chính • gia chủ • gia cụ • gia dụng • gia đạo • gia đệ • gia đinh • gia đình • gia định tam gia • gia đồng • gia đương • gia giáo • gia hiệt • gia hoả • gia huấn ca • gia huynh • gia hương • gia khẩu • gia mẫu • gia miếu • gia môn • gia nghiêm • gia nhân • gia nô • gia phả • gia phả • gia pháp • gia phong • gia phổ • gia phổ • gia phụ • gia quân • gia quyến • gia sản • gia súc • gia sự • gia sư • gia tài • gia tẩu • gia tế • gia thanh • gia thất • gia thế • gia thế • gia thúc • gia thuộc • gia thư • gia thường • gia tiên • gia tiểu • gia tín • gia tổ • gia tổ mẫu • gia tộc • gia tôn • gia trạch • gia truyền • gia trưởng • gia trưởng • gia từ • gia tư • gia tư • gia vấn • gia viên • gia viên • gia vụ • gia vụ • hàn gia • hào gia • hoả gia • hoàng gia • học gia • học gia • hồi gia • hồn gia • khuynh gia • khuynh gia bại sản • lão gia • li gia • lục gia • lương gia • mặc gia • nghi gia • nghi thất nghi gia • ngoại gia • ngô gia thế phả • ngô gia văn phái • nhạc gia • nhập gia • nho gia • ninh gia • nông gia • oa gia • oan gia • oán gia • phá gia • pháp gia • phân gia • phật gia • phi hành gia • quản gia • quốc gia • quốc gia • quốc gia chủ nghĩa • quy gia • sao gia • siêu quốc gia • sử gia • tác gia • tại gia • tang gia • tề gia • thân gia • thất gia • thế gia • thiền gia • thông gia • thư hương thế gia • thừa gia • thừa gia • thương gia • tiểu gia đình • toàn gia • toàn gia phúc • trái gia • trang gia • trì gia • trị gia • triết gia • trọng gia • tư gia • tư gia • tưởng gia • vận động gia • vô gia cư • xí nghiệp gia • xuất gia • xướng gia



Phương Mai Từ Điển - Tra Hán Việt ★ 芳梅辞典―漢字辞書